Mình muốn tự tìm ra hướng đi cho bản thân.
Và mình còn muốn… vô số điều nữa mà chính mình cũng chưa thể gọi tên hết được.
Đã bao giờ bạn thật sự ngồi xuống, lặng yên và viết ra tất cả những suy nghĩ đang chạy loạn trong đầu chưa? Viết ra những điều bạn “muốn”, những điều bạn cảm thấy, cả những điều bạn chẳng thể diễn đạt thành lời. Nếu chưa, thì ngay sau khi đọc những dòng này, mình thật lòng khuyên bạn hãy thử một lần. Hãy cầm bút, mở một trang giấy trắng và… bắt đầu "tâm sự với chính mình".
Nghe thì đơn giản, nhưng chính việc viết ra ấy đã giúp mình vượt qua những giai đoạn bế tắc nhất trong cuộc sống. Mỗi khi đầu óc hỗn độn, tâm trạng rối bời, mình lại tìm đến trang giấy trắng – nơi mà mình có thể là chính mình, không phán xét, không ồn ào, không áp lực. Và điều quan trọng của việc "tâm sự với chính mình" đã giúp mình tìm ra được những điều giá trị để yêu cuộc sống hơn.
Có một thời gian mình rơi vào trạng thái stress kéo dài. Mình không hiểu mình đang sống vì điều gì, làm việc vì điều gì, và mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ. Đầu óc lúc nào cũng chất chồng những câu hỏi: “Mình là ai?”, “Mình đang làm gì thế này?”, “Mình có đang đi đúng đường không?”, “Làm sao để thoát khỏi cảm giác này?”.
Tính mình vốn không thích ồn ào, không giỏi chia sẻ với người khác. Vậy nên mình chọn cách quay về bên trong, tự lắng nghe chính mình. Mình bắt đầu bằng cách viết. Mỗi lần có một câu hỏi hiện lên trong đầu, mình không né tránh nó nữa. Mình viết nó ra, nhẹ nhàng tự hỏi lại chính mình: “Tại sao mình lại thấy như vậy?”, “Nếu mình có thể làm điều gì đó để thay đổi, thì mình sẽ bắt đầu từ đâu?”
Cứ thế, từng chút một, mình nhận ra rất nhiều điều. Mình phát hiện ra những nỗi sợ đang bị che giấu. Mình nhìn thấy những ước mơ đã từng rất rực rỡ nhưng bị chính mình lãng quên. Và quan trọng nhất, mình bắt đầu hiểu mình hơn – điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại bị bỏ quên giữa nhịp sống hối hả.
Viết không giúp mình giải quyết mọi vấn đề, nhưng nó là bước đầu tiên để mình bắt đầu hiểu rõ hơn về bản thân. Và từ đó, mình mới có thể tự chữa lành, tự định hướng, và dần dần bước ra khỏi vùng mù mịt.
Nếu bạn cũng đang mông lung, đang mệt mỏi, đang không biết phải bắt đầu từ đâu – hãy thử bắt đầu bằng một trang giấy trắng. Đừng sợ mình viết dở, đừng lo chữ xấu hay lộn xộn. Viết cho chính mình thì không cần hoàn hảo. Chỉ cần thành thật.
Biết đâu, giữa những dòng chữ ấy, bạn sẽ tìm thấy chính mình hoặc là một lối đi phù hợp nào đó. Và cũng có thể điều diệu kỳ diệu sẽ xuất hiện ở tại thời điểm bạn đang viết cho chính mình.
Lynh Mei

Nhận xét
Đăng nhận xét