Chuyển đến nội dung chính

Sự diệu kỳ của trang giấy trắng.


Mình muốn tự chữa lành.

Mình muốn tự tìm ra hướng đi cho bản thân.

Và mình còn muốn… vô số điều nữa mà chính mình cũng chưa thể gọi tên hết được.

      Đã bao giờ bạn thật sự ngồi xuống, lặng yên và viết ra tất cả những suy nghĩ đang chạy loạn trong đầu chưa? Viết ra những điều bạn “muốn”, những điều bạn cảm thấy, cả những điều bạn chẳng thể diễn đạt thành lời. Nếu chưa, thì ngay sau khi đọc những dòng này, mình thật lòng khuyên bạn hãy thử một lần. Hãy cầm bút, mở một trang giấy trắng và… bắt đầu "tâm sự với chính mình".

     Nghe thì đơn giản, nhưng chính việc viết ra ấy đã giúp mình vượt qua những giai đoạn bế tắc nhất trong cuộc sống. Mỗi khi đầu óc hỗn độn, tâm trạng rối bời, mình lại tìm đến trang giấy trắng – nơi mà mình có thể là chính mình, không phán xét, không ồn ào, không áp lực. Và điều quan trọng của việc "tâm sự với chính mình" đã giúp mình tìm ra được những điều giá trị để yêu cuộc sống hơn.

    Có một thời gian mình rơi vào trạng thái stress kéo dài. Mình không hiểu mình đang sống vì điều gì, làm việc vì điều gì, và mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ. Đầu óc lúc nào cũng chất chồng những câu hỏi: “Mình là ai?”, “Mình đang làm gì thế này?”, “Mình có đang đi đúng đường không?”, “Làm sao để thoát khỏi cảm giác này?”.

      Tính mình vốn không thích ồn ào, không giỏi chia sẻ với người khác. Vậy nên mình chọn cách quay về bên trong, tự lắng nghe chính mình. Mình bắt đầu bằng cách viết. Mỗi lần có một câu hỏi hiện lên trong đầu, mình không né tránh nó nữa. Mình viết nó ra, nhẹ nhàng tự hỏi lại chính mình: “Tại sao mình lại thấy như vậy?”, “Nếu mình có thể làm điều gì đó để thay đổi, thì mình sẽ bắt đầu từ đâu?”

    Cứ thế, từng chút một, mình nhận ra rất nhiều điều. Mình phát hiện ra những nỗi sợ đang bị che giấu. Mình nhìn thấy những ước mơ đã từng rất rực rỡ nhưng bị chính mình lãng quên. Và quan trọng nhất, mình bắt đầu hiểu mình hơn – điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại bị bỏ quên giữa nhịp sống hối hả.

     Viết không giúp mình giải quyết mọi vấn đề, nhưng nó là bước đầu tiên để mình bắt đầu hiểu rõ hơn về bản thân. Và từ đó, mình mới có thể tự chữa lành, tự định hướng, và dần dần bước ra khỏi vùng mù mịt.

    Nếu bạn cũng đang mông lung, đang mệt mỏi, đang không biết phải bắt đầu từ đâu – hãy thử bắt đầu bằng một trang giấy trắng. Đừng sợ mình viết dở, đừng lo chữ xấu hay lộn xộn. Viết cho chính mình thì không cần hoàn hảo. Chỉ cần thành thật.

    Biết đâu, giữa những dòng chữ ấy, bạn sẽ tìm thấy chính mình hoặc là một lối đi phù hợp nào đó. Và cũng có thể điều diệu kỳ diệu sẽ xuất hiện ở tại thời điểm bạn đang viết cho chính mình.

Lynh Mei

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tuổi 30 chỉ là chuyện nhỏ!

          Có lẽ trong hành trình làm người, không giai đoạn nào thử thách lòng người hơn những năm tháng ở ngưỡng tuổi 30. Linh nói vậy không phải để khiến bạn lo lắng, mà bởi chính Linh cũng đang bước vào giai đoạn lưng chừng ấy – nơi mà mọi thứ bỗng trở nên mơ hồ, chênh vênh và khó nắm bắt hơn bao giờ hết.      Tuổi 30 như một khúc quanh lớn, nơi mà công việc, gia đình, sức khỏe và các mối quan hệ… đều chất chồng áp lực. Đã có những người đánh mất gần như tất cả ở tuổi này – có khi là sự nghiệp, có khi là tình yêu, có khi là chính bản thân mình. Thậm chí, có người còn chọn dừng lại hành trình sống ngay ở ngưỡng cửa ấy…      Chúng ta không còn trẻ để mải mê sai lầm như khi 20, nhưng cũng chưa đủ già để buông bỏ mọi thứ. Ta bị mắc kẹt giữa những gánh nặng vô hình: là tốc độ già đi của bố mẹ, là áp lực tự phải vững vàng, là những câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí: “Liệu mình có đang đi đúng hướng? Nếu sai thì có kịp sửa nữa không?”...

Mọi khởi đầu đều đáng giá!

  Sáu tháng nữa là lại có một bữa tiệc chia tay nữa rồi!      Bạn đã bao giờ ngồi xuống, thật sự nhìn lại những gì bản thân đã trải qua trong nửa năm qua chưa? Chắc hẳn đã có lúc bạn thở dài, hoặc mỉm cười, hoặc cảm thấy tim mình chùng xuống khi nhìn lại quãng đường đã đi qua. Năm 2025 – một năm được gọi là của sự thanh lọc, chuyển đổi, của những bài học sâu sắc về nghiệp quả, trắng đen rõ ràng – đang lặng lẽ đi qua một nửa hành trình của nó.      Và nếu đến thời điểm này, bạn vẫn có một mái nhà để về, một bữa cơm ngon, một công việc mang lại thu nhập, một gia đình yêu thương và một trái tim vẫn còn đang đập – xin chúc mừng, bạn đang may mắn hơn rất nhiều người. Hãy biết ơn và tiếp tục cố gắng mỗi ngày.      Nhưng nếu nửa năm qua là quãng thời gian đầy biến động với bạn – là mất mát, là chia ly, là những thất bại tưởng chừng không đứng dậy nổi – thì cũng đừng tuyệt vọng. Khi hơi thở vẫn còn, bạn vẫn còn cơ hội để làm lại. Hành trình k...

Mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi!

  Sài Gòn hôm nay mưa!      Có lẽ do ảnh hưởng của cơn bão nên Sài Gòn hôm nay lạ lắm, tiếng gió thổi rít lên từng cơn, trời âm u rồi đổ cơn mưa xối xả. Sau một ngày dài bộn bề công việc lo cơm áo gạo tiền, mình vội vã trở về nhà để tận hưởng khoảng thời gian thư giãn của chính mình tạm quên đi sự mệt nhoài và các deadline đang chờ đợi. Bất chợt trong đầu cứ suy nghĩ miên man nên mình ngồi ngay vào bàn làm việc, vội mở chiếc lap nhỏ và gõ từng câu chữ nói hết những nỗi niềm khắc khoải đang chất chứa trong lòng mặc cho bữa tối còn đang dang dở.       Mình muốn hỏi bạn rằng có khi nào bạn dừng lại ngoảnh mặt nhìn về quãng đường mình đã đi qua chưa? Suy nghĩ nhìn nhận về tất cả những gì đã và đang diễn ra xung quanh mình chưa? Mình đã trải qua những tháng ngày không có nhiều sự vui vẻ và luôn luẩn quẩn trong những suy nghĩ tiêu cực, mất niềm tin vào chính bản thân mình và giờ khi nhìn lại mình thấy nó thật tệ."Chỉ khi bạn lựa chọn những điều tích cực...