Có lẽ trong hành trình làm người, không giai đoạn nào thử thách lòng người hơn những năm tháng ở ngưỡng tuổi 30. Linh nói vậy không phải để khiến bạn lo lắng, mà bởi chính Linh cũng đang bước vào giai đoạn lưng chừng ấy – nơi mà mọi thứ bỗng trở nên mơ hồ, chênh vênh và khó nắm bắt hơn bao giờ hết.
Tuổi 30 như một khúc quanh lớn, nơi mà công việc, gia đình, sức khỏe và các mối quan hệ… đều chất chồng áp lực. Đã có những người đánh mất gần như tất cả ở tuổi này – có khi là sự nghiệp, có khi là tình yêu, có khi là chính bản thân mình. Thậm chí, có người còn chọn dừng lại hành trình sống ngay ở ngưỡng cửa ấy…
Chúng ta không còn trẻ để mải mê sai lầm như khi 20, nhưng cũng chưa đủ già để buông bỏ mọi thứ. Ta bị mắc kẹt giữa những gánh nặng vô hình: là tốc độ già đi của bố mẹ, là áp lực tự phải vững vàng, là những câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí: “Liệu mình có đang đi đúng hướng? Nếu sai thì có kịp sửa nữa không?”
Không ai có thể thay ta đưa ra quyết định. Không ai có thể sống hộ phần đời của ta. Và cũng không ai có thể chịu trách nhiệm cho những điều ta đã chọn. Tuổi 30 buộc ta phải trưởng thành, không phải vì ta muốn, mà vì không còn lựa chọn nào khác.
Cũng chính ở tuổi này, nhiều người trong chúng ta thậm chí còn không biết rõ bản thân thật sự muốn gì. Làm sao mong người khác thấu hiểu mình, khi ngay cả chính mình còn thấy mơ hồ? Bố mẹ, dù luôn yêu thương ta, cũng không thể đồng hành mãi mãi. Họ đang dần già đi, còn ta thì phải học cách lớn lên thật sự – học cách tự đứng vững mà không cần làm “cây tầm gửi” dựa vào ai.
Tuổi 30 là bước chuyển mình đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy cơ hội. Có người chọn từ bỏ công việc ổn định để bắt đầu một hành trình mới. Có người phải đứng lên sau một cú ngã đau đớn. Có người bước vào hôn nhân, và cũng có người phải học cách chữa lành sau những đổ vỡ.
Dù là thay đổi như thế nào, hãy cho bản thân một khoảng lặng. Đừng vội vàng. Hãy chậm lại một nhịp – để lắng nghe tiếng lòng, để cân nhắc cẩn thận trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.
Tuổi 30 – tuy không còn trẻ, nhưng cũng chưa phải muộn. Ta vẫn còn hơn một thập kỷ để xây dựng lại, để bền bỉ cố gắng, để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Điều quan trọng nhất là: bạn phải thực sự nghiêm túc với chính mình.
Tin Linh đi, mồ hôi, nước mắt, những ngày kỷ luật nghiêm khắc chỉ là tạm thời. Nhưng sự kiên trì, lòng quyết tâm và niềm tin vào bản thân – sẽ giúp bạn hái được những trái ngọt mà bạn xứng đáng có được.
Nếu có những ngày bạn thấy mỏi mệt, muốn dừng lại hay buông xuôi, hãy cho phép mình nghỉ ngơi một chút. Có thể là một chuyến đi ngắn ngày để xoa dịu tâm hồn. Hoặc chỉ đơn giản là một buổi tối yên tĩnh để tâm sự, viết ra hết những điều đang nặng lòng. Và nếu bạn cần một người bạn để chia sẻ, Linh vẫn ở đây – sẵn sàng lắng nghe.
Tuổi 30 không đáng sợ như bạn nghĩ. Hãy sống trọn vẹn, hết mình – để khi nhìn lại, ta có thể tự hào mà nói rằng: "Mình đã từng sống rất rực rỡ ở những năm tháng ấy."
Chúng ta cùng cố gắng nhé. Vì những năm tháng tuổi 30 tuyệt vời và đáng nhớ.
Nhận xét
Đăng nhận xét